Tôi không biết ở nước ngoài có không, nhưng tại Việt Nam, chửi là một nghệ thuật. Nếu ngày xưa các bà, các cụ khi chửi phải chửi thật nhanh, nghĩ thật nhanh ra những ngôn từ nanh nọc, đanh đá nhất có thể rồi thốt ra ngay, thì thời nay giới trẻ có lợi hơn nhiều. Sự phát triển của công nghệ giúp những người trẻ có thời gian nhiều hơn cho việc chửi, có thể suy nghĩ lâu hơn. Viết ra một bài, xong vẫn có thể đọc lại, thêm thắt vào đó vài tính từ cay độc, chua chát, bẽ bàng, cố nghĩ ra thật nhiều thứ độc địa để hạ nhục người khác, rồi mới post lên. Nói cho cùng, đó cũng là một kiểu sáng tạo. Tôi theo dõi fanpage của Omar Borkan Al Gala khá lâu, thấy anh cũng bình thường. Điều thú vị là, sau mỗi tấm ảnh hoặc status mà Omar post trên facebook, tôi đều thấy anh “thank you” mọi người. Đây có thể đơn giản chỉ là một phép lịch sự tối thiểu, hoặc chỉ là một “chiêu” cần có trong con đường học tập trở thành celeb của một chàng trai. Tuy nhiên, dù là gì đi nữa, tôi nghĩ anh cũng là một...