Skip to main content

Posts

Showing posts with the label Thơ Tổng Hợp

Cảm ơn em!! Tình Yêu

Cảm ơn em!! Tình Yêu ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ ~~~~~~ Tháng chín qua, anh vội vàng nhung nhớ Tháng mười đến anh cứ ngỡ đã quên Một năm trước anh có em kề bên Ngày qua ngày anh cùng em sánh bước Một năm nay nước mắt anh chảy ngược Chia tay em độc bước một mình anh Một năm nay anh ngỡ đã trưởng thành Tình yêu ấy anh dành cho bè bạn CÓ lúc buồn , có lúc anh chán nản Vẫn cố cười và tự mình đứng lên Vì cuộc sống đâu phải chỉ có em Còn gia đình, người thân bên anh nữa Nhớ lúc xưa anh và em từng hứa Suốt đời này mình mãi thuộc về nhau Lúc này đây tim anh nhói anh đau Còn riêng em hạnh phúc bên tình mới Bầu trời đêm vẫn cứ cao vời vời Em ở gần nhưng cứ ngỡ là xa Nỗi đau ấy anh đã cố vượt qua Cảm ơn đã cho anh tình yêu đấy Chúc em vui bên người em tin cậy Nhớ trân trọng đừng hời hợt như anh Mặc dù yêu nhưng tình ghép không thành Tình yêu kia anh đành đem chôn giấu

THU VỀ RỒI MÌNH HẸN HÒ ĐI EM!

~~~~~~~~~~ Thu về rồi mình hẹn hò đi em Giữa tháng 9 đã nhạt màu nắng hạ Dìu em bước qua những con đường lá Dưới ánh nhìn đố kị của người ta! Thu về rồi mình hẹn hò đi em Cho bớt đi nỗi cô đơn trống trải Cho tâm hồn ta trở nên gần lại Những đêm dài bớt nhớ bóng hình ai Thu về rồi anh mong mỗi sớm mai Anh dẫn em qua từng góc phố nhỏ Để nhớ lại những kỉ niệm hồi đó Chàng sinh viên nghiêng ngó nhìn ai kia Thu về rồi ta mãi chẳng xa lìa Em ốm đau luôn có anh bên cạnh Tâm sự buồn anh sẽ chẳng xa lánh Luôn lắng nghe và san sẻ cùng em Thu về rồi gió heo may khẽ đem Hai bên đường ngào ngạt mùi hoa sữa Như tình yêu đang đợi chờ gõ cửa Đưa anh vào một góc nhỏ tim em Thu về rồi có cơn mưa đi kèm Mưa bất chợt chút lên đầu 2 đứa Có anh rồi em sợ chi lạnh nữa Cái ôm ghì theo em suốt mùa mưa Thu về rồi em đã sẵn sàng chưa? Chở em đi qua những ngày giông tố Dìu em bước con tim anh nở rộ Trao nụ hôn giữa con phố thân quen Thu về rồi em nhắm mắt mà xem Gió heo may nhè nhẹ vờn mái tóc Anh bước đến khẽ gọ...

Ký Ức Hay Kỷ Niệm

Chiều bơ vơ, nơi con đường quạnh vắng Đôi chân buồn, cố bước để về đâu Nhìn xung quanh, sao thấy mình lạc lỏng Ở bên ta, chỉ có một khoảng sầu Ta đang nhớ, hay vì ta đang cố Kỷ niệm về, hay ký ức ... từ trong ra Ta muốn giữ, hay là ta muốn thả Người tình ơi, riêng anh những xót xa Dòng đời trôi, lẻ loi một người bước Vách ngăn lòng, ai lại nỡ xây nên Trời phương xa, nào phải là nơi ấy Mà đâu đâu, cũng chỉ thấy một người Sương chưa rơi, sao lòng anh lạnh giá Đêm chưa về, sao ướt đẫm vai anh Muốn gọi tên em theo những ngọn ngàn Muốn được ôm lấy bóng hình thương nhớ Có được không, hay chỉ là mộng cũ Vẫn từng đêm, ru ngủ giấc mơ buồn

Tình thu

Ai đã chở mùa thu về đây Gửi nắng vàng trong từng ánh mắt Một mình em giữa dòng người tất bật Bước chân lặng lẽ không cùng ———- Trời vào thu dường như dịu dàng hơn Ánh chiều phai in dáng em bé nhỏ Khoảng cách giữa yêu, tin, mong nhớ Làm cách nào em có thể vượt qua Em hỏi mùa thu chỉ có gió la đà Mưa lá rơi, bờ vai em mỏng manh Khối tình thơ trong theo mây tạnh Em giữ một mùa thu cho riêng em Chỉ có tiếng thu nghe thật êm đềm Lối mòn nào sẽ đưa anh đến Chúng mình gặp nhau không lời hò hẹn Sao anh chỉ nhìn và cứ lặng thinh? Giá như một người dám đến làm quen Giá như bầu trời đừng trong xanh quá đổi Đã qua đi cái thời nông nỗi Sao hai ta chẳng dám nói một lời Em không thể trở thành mùa thu của riêng anh Thu Sài Gòn vẫn rạng ngời muôn sắc Sáng chiều buồn giọt cà phê đắng Anh đi rồi để lại những bâng khuâng Hồn thu hòa trong từng nhịp thở anh Mưa thu buồn như tiếng lòng day dứt Có chuyện tình nào chưa bắt đã kết thúc Như chuyện của hai ta…

TÌM ĐÂU

Có cơn mưa mùa hạ Chợt đến rồi chợt đi Lòng chưa kịp khắc ghi Những nghĩ suy vừa chớm. . Có giọt sương ban sớm Gặp mặt trời tan mau Mới gặp đã xa nhau Sao cuộc đời phũ thế! . Câu thơ chỉ một vế Sao trọn vẹn bài thơ Tôi vẫn say giấc mơ Em là thiên thần nhỏ. . Trái tim giờ bỏ ngỏ Mặc cho những bão dông Nỗi nhớ vẫn mênh mông Làm sao vơi một nửa. . Giờ tìm đâu ra lửa Để sưởi ấm tim băng? Tìm đâu sắc bằng lăng Tím một màu chung thủy?

Có Một Ngày part2

Rồi đến lúc em sẽ phải quên Một người em đã từng yêu nhiều hơn hơi thở Ngày không anh bỗng dài bao nhung nhớ Em giữ được người, chắc có đỡ cô đơn? Sẽ mau thôi, em quên những giận hờn Quên được người, làm ơn đừng trở lại. Anh bước đi, đừng nhìn em thương hại. Đừng vô tình chạm lại những nỗi đau. Nghĩ về em một chút rồi quên nhau. Mình về sau chỉ còn nhau trong mộng Anh bên người, còn em bầu trời rộng Là thế nào, em vẫn hạnh phúc hơn. Tất cả hờn ghen em sẽ giũ sạch trơn. Cả kỉ niệm vui buồn giản đơn mà em đã tưởng là hạnh phúc. Cuộc tình dù đúng dù sai Người phải uống thuốc tránh thai vẫn là người con gái ---------------------------------------------------------------------------- Nếu có lúc em thấy mình hụt hẫng, Trên dốc đời, dò bước lạ chông chênh, Xin em nhớ đừng bao giờ nhìn lại, Một đoạn đường em đã vội muốn quên. Ta cất kỹ chút tà dương vô lự, Chờ mai này thắp sáng lại hoàng hôn, Xin đừng mang gió mưa về hiu quạnh, Khơi lại trong ta những vết tình buồn.

CÓ MỘT NGÀY

Có một ngày như thế khi xa nhau Em không còn gục đầu chờ vài dòng tin nhắn Chẳng cuồng quay, ngắm những món quà anh tặng Và cũng thôi huyễn hoặc một giấc mơ Sẽ có một ngày em chẳng còn ngẩn ngơ Tình phù du em cũng thôi cần đến Em hững hờ, thôi vũ vần kỉ niệm Thôi nhọc nhằn những hơi thở trong đêm Sẽ có một ngày em yêu bản thân em Hơn chính anh như ngày xưa từng, đã Ngày hẹn đầu, nơi gặp nhau em sẽ quên tất cả Thả muộn phiền theo cơn gió bay đi Sẽ có một ngày em đối mặt chia li Thôi trách mình vì những gì đã mất Thôi quại quằn trách tình mình thiếu mật Không đủ sức tranh giành Nên phải chật vật đem cho Và sẽ có một ngày, mang nắng đến hong khô Những giọt buồn sau ngày mưa rệu rã Để ngày mai Em giật mình lẫm lạ “Thật vậy à, ra ta đã từng yêu!” ----------------------------------------------------- RỒI cuộc đời sẽ đẩy chúng ta đi MỘT nơi khác mỗi ngày thêm xa cách NGÀY hôm qua ta vượt bao thử thách MAI còn gì, ngoài những kỉ niệm xưa EM sẽ quên những ngày nắng, ngày mưa SẼ quên hết trái ti...

NẺO THU VỀ

Nói cho anh nơi cũ ấy, đi em Con đường nhỏ quanh co dường nhớ được Cái mùi cỏ ngây ngây và mục ướt Nhặt mùa thu anh lót ổ em nằm Hẹn với nhau, này em, một buổi lâm thâm Khúc sông đục chứa lắm điều khuất tất Nụ hôn vụng hồ nghi không có thật Mùi bông xoài chín ruộm mé vườn mưa Nhốt anh vào nhịp guốc mộc ban trưa Mà sợi tóc thường chải đầu ba-bảy Bởi yêu lắm triền đê nằm vụng dại Con chích chòe liếng thoắng mãi về em Cứ quê mùa lại lần nữa, thử xem Tứ xứ nọ sông mỏi mòn nguồn cội Thử lần nữa mình tập tành bối rối Hôm chân về vướng víu nửa mùa thu …

Gió…Kỷ Niệm

Chợt nghe tiếng gió thổi trong đêm Làm rơi chiếc lá xuống bên thềm Lá rơi nhiêu đó tôi còn đếm Giật mình bỗng thấy nhớ em thêm Nhớ ngày hai đưa sống bên nhau Bình yên hạnh phúc thật êm đềm Ngờ đâu phong ba kia ập đến Nên giờ ôm nỗi nhớ không tên? Nhớ ngày em cất bước ra đi Em theo người mới có hơn gì? Xin em đừng nhớ, đừng hối tiếc Nơi này tôi chẳng trách than chi Nhớ ngày em nói tiếng chia ly Em theo người đó có vui gì? Thôi…tình tan vỡ từ đây nhé Tôi buồn…rơi nước mắt trên mi!!!

Lặng Lẽ Bước Qua Từng Ngày

Tôi ước rằng mình là con ốc nhỏ      Sống ẩn mình trong chiếc vỏ cô đơn              Trên cát trắng suốt đời tôi sẽ ngủ                     Tâm sự buồn chôn chặt đáy đại dương                            Cho tâm hồn một chút hồn nhiên                                   Cho muộn phiền vơi theo dóng nước... Bề ngoài thì cười cười nói nói...     Trong lòng thì nhói nhói đau đau...     ...

CẢM XÚC TRONG TÔI.....

  _Mưa rơi tí tách lòng thêm NHỚ _Gió thổi rì rào chợt thấy THƯƠNG _Cho dù xa cách lòng vẫn ĐỢI _Dẫu biết đớn đau vẫn cứ CHỜ _Miệng nói ghét nhưng lòng vẫn NHỚ _Nói hết chờ nhưng dạ vẫn MONG _Nói hết thương nhưng vẫn giữ trong lòng _Vẫn in đậm một bóng hình ai đó... Có bao giờ nhìn vào đôi mắt em Anh lại thấy bóng hình anh trong đó Thế giới của em đâu quá bé nhỏ Sao không dành một chỗ cho riêng anh Tôi buồn... có ai biết? Tôi khóc... chẳng ai hay... Đằng sau những chữ "hihi"... ...Là những nỗi buồn vô định Tôi chẳng biết chia sẻ cùng ai... Có ai biết rằng... Đằng sau con người vui tươi, mạnh mẽ của tôi mỗi ngày... Lại là cái cúi đầu khe khẽ, lặng lẽ giữa đêm khuya.... -Thiếu em anh không chết: =>Chỉ là mất hết niềm tin... -Thiếu em anh vẫn vui: =>Chỉ Không thể biết thế nào là hạnh phúc... -Thiếu em anh vẫn bước tiếp: =>Chỉ là không biết đi về đâu... -Thiếu em anh vẫn t...

---Thư Sinh Nghèo---

Với trái tim nhạy cảm hơn con gái Tớ hiểu hết những gì mình trải qua Tớ chưa dám nghĩ về tương lai xa Thôi đành sống qua từng kỉ niệm nhỏ Tớ không chắc là những niềm vui đó? Đến từ ấy điều đó có thật không? Nhưng mặc kệ thôi sẽ giữ trong lòng Bởi với tớ đó là không dối trá Chạm vào ấy, một trái tim sắt đá Nhưng lại mang số đào hoa bên mình Dẫu biết hết, nhưng mà tớ lặng thinh Bởi tớ biết mình chưa quyền được nói Cứ xem như ai cũng có cơ hội Nhưng có lẽ tớ phải đợi thời gian Tìm hạnh phúc bằng chính sự phũ phàng Vui rồi hẫng mà hàng ngày vẫn thế......! ----------------------------------------------------------- Ngày xưa thuở bé thường ước ao Không biết tình yêu sẽ thế nào Và rồi lớn lên ta mới biết Yêu làm mọi thứ rất tổn hao! Ngày xưa con gái chả làm cao Gặp ai cũng lễ phép cúi chào Gái nay nhẹ nhàng ta góp ý Quay lại nó bảo : kệ mẹ tao! Ngày xưa con gái nhát làm sao Gặp trai môi mấp máy nghẹn nghào Gái nay vừa mới trêu một tí Quay lại nó bảo : ý mày sao?