Cậu giấu đi mùa Thu của tớ, giấu nhưng lại lộ ra rõ mười mươi, trong đôi mắt cậu cười... Cậu giấu đi những chùm hoa sữa, nhưng lại cố tình để tỏa mùi hương, quyện vào cánh mũi, thơm lừng con phố nhỏ. Cậu giấu đi những vụng dại thuở ban đầu, nhưng để lại trên cơn mưa phùn lắc rắc cái xoa đầu rất khẽ, làm con tim nhỏ mơn man. Cậu vô tình là mùa Thu của tớ, vô tình đến, vô tình đi, lại vô tình trở lại… Mùa thu Hà Nội vắng đến xôn xao, ấy vậy mà người dắt người dìu tay nhau ra phố. Người ta ríu rít chuyện trò, nấp trong những vòm hoa trắng muốt, đượm mùi hương. Dễ chừng mùa này trở thành mùa đặc biệt, khiến cho lòng người chếnh choáng say. Tớ vẫn đi lối cũ trở về nhà, vẫn nghe trong hanh hao ngày gió tiếng cười của cậu, tiếng cười giòn tan mà trước kia mỗi lần ngồi sau xe tớ lại cố ý bịt tai vào. Bây giờ lại muốn nó hiện hữu thật rõ, thật vang, dội vào lồng ngực nghe tưng tức. Tớ vẫn hát vu vơ lời ca ngày xưa cậu hát. Cậu hát hay hơn tớ, lại biết cả đàn nê...