Skip to main content

Posts

Showing posts with the label thơ tình

[Thơ] Hết yêu

Vậy là mình hết yêu Đơn giản như kiểu hoàng hôn tắt nắng để đuổi chiều Nấn ná chi nhiều cũng chẳng níu được Mặt trời ở lại Chi bằng bớt khờ dại Tự tay mình thắp lửa để tránh đêm Hai chữ "đã-từng", bao giờ nhắc lại cũng buồn thêm Đã từng tin yêu, đã từng thiết tưởng chẳng thể sống đời thiếu được người thương Đã từng đan tay, đã từng ấm áp Để giờ ngơ ngác đã-từng-của-nhau Chỉ muốn trở lại, để hỏi người duy nhất: Tại sao? Tại sao lại là ta mà không là ai khác? Tại sao trong cuộc đời vốn nhiều sự lỡ tay mất mát Người lại chọn ta để bỏ đi Tại sao biết tình yêu này không còn xứng đáng vẫn cố chấp làm chi? vẫn cố trấn an bằng những lý lẽ chẳng chút hoài nghi nhất rằng hẳn người có điều chi vướng bận… Nên cứ biện minh lỗi lầm Cho người lỗi đạo thâm trầm dời chân. Rồi sẽ đến ngày cổ tích không còn nữa ông bụt bà tiên, mà chỉ kể về những kẻ phàm trần hẹn thề với nhau đến cùng trời cuối đất Câu chuyện “ngày xửa ngày xưa” được thay thế bằng những điều tưởng chừng rất thật "ngày nảy ...